Giới thiệu truyện Yêu Thương Tự Tình
Sau khi cha mẹ mất, anh nuôi Thương Hành tìm thấy tôi đang lượm rác ngoài phố, giật mất chiếc bánh bao thiu tôi cầm trong tay:
“Đồ ngốc, cái đó không ăn được, bẩn.”
Tôi thì thào cắn ngấu nghiến lên ngực anh, anh túm tóc mắng:
“Đồ chó ngốc, chỗ đó không được ăn!”
“Đồ ngốc, cái đó không ăn được, bẩn.”
Tôi thì thào cắn ngấu nghiến lên ngực anh, anh túm tóc mắng:
“Đồ chó ngốc, chỗ đó không được ăn!”