Giới thiệu truyện Ta Là Bạch Nguyệt Quang? Tài Phiệt Lão Bà Không Thơm Sao?
Số phận trớ trêu đã đưa Giang Hạo, một người bình thường, xuyên không vào thân xác của đại thiếu gia họ Giang. Vừa mới làm quen với cuộc sống xa hoa, phú quý, anh ta đã nhận ra một sự thật phũ phàng: mình là một nhân vật phản diện trong một câu chuyện tình yêu sướt mướt. Số phận nghiệt ngã hơn khi ngay mở đầu, anh ta đã bị nam chính, người sở hữu hào quang nhân vật chính, đẩy xuống cầu thang và vu oan giá họa!
Liệu có một cơ chế giám sát nào cho những hành động của nam chính? Giang Hạo không khỏi thắc mắc. Anh ta quyết tâm không để bản thân trở thành một con tốt thí trong trò chơi tình yêu của người khác. "Các bạn cứ tự do yêu đương, đừng lôi kéo tôi vào!" - đó là lời tuyên bố mạnh mẽ của anh.
Giang Hạo không quan tâm đến nữ chính. Anh ta biết rằng mình có những lợi thế mà nữ chính không thể sánh bằng. Anh ta sở hữu khối tài sản khổng lồ, là người giàu nhất thế giới, và quan trọng hơn, anh ta có thể tận hưởng cuộc sống nhàn nhã, được ăn cơm chùa của người vợ giàu có của mình. Đối với anh, đó mới là chiến thắng thực sự.
“Nghe quản gia nói, một mình cậu ở sẽ sợ hãi. Nếu cậu cảm thấy nơi này quá lớn, tôi có thể cho cậu chuyển đến một căn hộ nhỏ hơn.”
“Không cần! Không cần! Nơi này rất tốt… A!”
Giang Hạo nằm trong vòng tay ấm áp của người vợ, tận hưởng hương thơm dịu nhẹ. Cuộc sống của anh ta, dù bắt đầu với một sự thật tàn nhẫn, đang dần trở nên ngọt ngào và hạnh phúc.
Liệu có một cơ chế giám sát nào cho những hành động của nam chính? Giang Hạo không khỏi thắc mắc. Anh ta quyết tâm không để bản thân trở thành một con tốt thí trong trò chơi tình yêu của người khác. "Các bạn cứ tự do yêu đương, đừng lôi kéo tôi vào!" - đó là lời tuyên bố mạnh mẽ của anh.
Giang Hạo không quan tâm đến nữ chính. Anh ta biết rằng mình có những lợi thế mà nữ chính không thể sánh bằng. Anh ta sở hữu khối tài sản khổng lồ, là người giàu nhất thế giới, và quan trọng hơn, anh ta có thể tận hưởng cuộc sống nhàn nhã, được ăn cơm chùa của người vợ giàu có của mình. Đối với anh, đó mới là chiến thắng thực sự.
“Nghe quản gia nói, một mình cậu ở sẽ sợ hãi. Nếu cậu cảm thấy nơi này quá lớn, tôi có thể cho cậu chuyển đến một căn hộ nhỏ hơn.”
“Không cần! Không cần! Nơi này rất tốt… A!”
Giang Hạo nằm trong vòng tay ấm áp của người vợ, tận hưởng hương thơm dịu nhẹ. Cuộc sống của anh ta, dù bắt đầu với một sự thật tàn nhẫn, đang dần trở nên ngọt ngào và hạnh phúc.