Giới thiệu truyện Hồng Hoang: Nguyên Lai Ta Là Ẩn Thế Thánh Nhân
Tần Xuyên xuyên việt đến Hồng Hoang, đúng vào thời điểm trước Phong Thần lượng kiếp.
Theo hầu nông cạn, tư chất bình thường.
Khổ tu suốt năm nghìn năm, hắn cũng chỉ miễn cưỡng bước vào Địa Tiên cảnh.
Tu hành vô vọng.
Tần Xuyên dứt khoát không còn tranh đoạt với thiên địa.
Mỗi ngày chỉ ở trong động phủ trên Trọc Phong, đánh đàn, pha trà, vẽ tranh, đánh cờ…
Sống cuộc đời nhàn vân dã hạc, tự tại vô cùng.
Nhưng không biết từ lúc nào…
Động phủ vốn thanh tịnh của hắn bỗng trở nên náo nhiệt dị thường.
Tam Tiêu: “Chỉ nghe Thánh Nhân đánh đàn một khúc, ta đã lĩnh ngộ vô thượng đạo ý… còn hơn trăm vạn năm khổ tu!”
Triệu Công Minh: “Ta cùng Thánh Nhân luận cờ một ván, nhìn thấu đại thế Hồng Hoang… Phong Thần lượng kiếp, Tiệt Giáo ta có hy vọng rồi!”
Đa Bảo đạo nhân: “Thánh Nhân truyền ta Phật lý, chỉ điểm con đường đại đạo. Ta sẽ tự sáng lập Phật Môn, độ hóa Tây Thổ chúng sinh, phá tan những tà giáo hư danh kia!”
Trong lúc Tần Xuyên vẫn đang ung dung tự tại, coi việc đàn – cờ – thư – họa chỉ là thú vui tiêu khiển.
Thì một ngày nọ.
Một trung niên đạo nhân đột nhiên bước tới trước động phủ. Ánh mắt sắc bén như kiếm, giọng nói trầm thấp vang lên.
“Đạo hữu…Đệ tử của Thông Thiên, ngươi cũng dám đoạt sao?”
Theo hầu nông cạn, tư chất bình thường.
Khổ tu suốt năm nghìn năm, hắn cũng chỉ miễn cưỡng bước vào Địa Tiên cảnh.
Tu hành vô vọng.
Tần Xuyên dứt khoát không còn tranh đoạt với thiên địa.
Mỗi ngày chỉ ở trong động phủ trên Trọc Phong, đánh đàn, pha trà, vẽ tranh, đánh cờ…
Sống cuộc đời nhàn vân dã hạc, tự tại vô cùng.
Nhưng không biết từ lúc nào…
Động phủ vốn thanh tịnh của hắn bỗng trở nên náo nhiệt dị thường.
Tam Tiêu: “Chỉ nghe Thánh Nhân đánh đàn một khúc, ta đã lĩnh ngộ vô thượng đạo ý… còn hơn trăm vạn năm khổ tu!”
Triệu Công Minh: “Ta cùng Thánh Nhân luận cờ một ván, nhìn thấu đại thế Hồng Hoang… Phong Thần lượng kiếp, Tiệt Giáo ta có hy vọng rồi!”
Đa Bảo đạo nhân: “Thánh Nhân truyền ta Phật lý, chỉ điểm con đường đại đạo. Ta sẽ tự sáng lập Phật Môn, độ hóa Tây Thổ chúng sinh, phá tan những tà giáo hư danh kia!”
Trong lúc Tần Xuyên vẫn đang ung dung tự tại, coi việc đàn – cờ – thư – họa chỉ là thú vui tiêu khiển.
Thì một ngày nọ.
Một trung niên đạo nhân đột nhiên bước tới trước động phủ. Ánh mắt sắc bén như kiếm, giọng nói trầm thấp vang lên.
“Đạo hữu…Đệ tử của Thông Thiên, ngươi cũng dám đoạt sao?”