Giới thiệu truyện Để Ngươi Làm Shipper, Ngươi Lại Thành Chúa Cứu Thế
Vương Dương, một shipper cần mẫn, đang trên đường hoàn thành đơn hàng thì bất ngờ nhận được những yêu cầu kỳ lạ, thậm chí là… từ cõi âm!
“Mười vạn khối! Giúp ta đi tìm con gái, nàng là hoa khôi đại học!” – Một giọng nói vang lên, kèm theo lời hứa hẹn về một khoản tiền khổng lồ.
Tiếp đó, một yêu cầu khác:
“Tiểu huynh đệ, ta cho ngươi giá trị ngàn vạn cổ phần công ty, chỉ xin mượn thân thể ngươi một lát. Ta muốn đầu thai và trò chuyện cùng một cô gái trẻ đẹp!”
Những lời thỉnh cầu kỳ lạ chưa dừng lại ở đó. Một giọng nói trầm ấm vang lên:
“Ta là Lưu Trọng Phủ, cờ thánh Đại Tống. Sau ngàn năm suy ngẫm, ta đã tìm ra một bước đi tuyệt diệu. Xin cho phép ta bám thân ngươi để thay đổi cục diện!”
Rồi đến một giọng nói quen thuộc trong lịch sử y học:
“Tại hạ là Hoa Đà. Nghe nói y học hiện đại rất phát triển. Ta muốn mua một bộ dụng cụ giải phẫu, thuốc tiêu viêm, và truyền lại cho ngươi bí thuật châm cứu Thanh Nang cùng phương pháp phối chế ma phí tán!”
Cuối cùng, một giọng nói đầy oán hận:
“Ta chính là Đổng Trác. Ta vẫn nhớ mãi Điêu Thiền. Ta đã tìm được nơi đầu thai và muốn gặp lại nàng thông qua thân thể của ngươi!”
Vương Dương đứng ở cuối con đường Hoàng Tuyền, đối diện với những linh hồn từng là những nhân vật vĩ đại. Anh hoàn toàn bàng hoàng:
“Khe nằm! Người ta đánh giá kém trừ tiền, còn các người đánh giá kém đòi mạng a!”
Anh chỉ là một người giao đồ ăn, sao lại bị kéo vào địa phủ cơ chứ?
“Mười vạn khối! Giúp ta đi tìm con gái, nàng là hoa khôi đại học!” – Một giọng nói vang lên, kèm theo lời hứa hẹn về một khoản tiền khổng lồ.
Tiếp đó, một yêu cầu khác:
“Tiểu huynh đệ, ta cho ngươi giá trị ngàn vạn cổ phần công ty, chỉ xin mượn thân thể ngươi một lát. Ta muốn đầu thai và trò chuyện cùng một cô gái trẻ đẹp!”
Những lời thỉnh cầu kỳ lạ chưa dừng lại ở đó. Một giọng nói trầm ấm vang lên:
“Ta là Lưu Trọng Phủ, cờ thánh Đại Tống. Sau ngàn năm suy ngẫm, ta đã tìm ra một bước đi tuyệt diệu. Xin cho phép ta bám thân ngươi để thay đổi cục diện!”
Rồi đến một giọng nói quen thuộc trong lịch sử y học:
“Tại hạ là Hoa Đà. Nghe nói y học hiện đại rất phát triển. Ta muốn mua một bộ dụng cụ giải phẫu, thuốc tiêu viêm, và truyền lại cho ngươi bí thuật châm cứu Thanh Nang cùng phương pháp phối chế ma phí tán!”
Cuối cùng, một giọng nói đầy oán hận:
“Ta chính là Đổng Trác. Ta vẫn nhớ mãi Điêu Thiền. Ta đã tìm được nơi đầu thai và muốn gặp lại nàng thông qua thân thể của ngươi!”
Vương Dương đứng ở cuối con đường Hoàng Tuyền, đối diện với những linh hồn từng là những nhân vật vĩ đại. Anh hoàn toàn bàng hoàng:
“Khe nằm! Người ta đánh giá kém trừ tiền, còn các người đánh giá kém đòi mạng a!”
Anh chỉ là một người giao đồ ăn, sao lại bị kéo vào địa phủ cơ chứ?