Giới thiệu truyện Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
“Tông chủ, thi đấu tông môn đại lục năm nay, đệ tử của tông môn chúng ta lại đạt hạng nhất!”
Sở Duyên: “Đá! Đều đá ra khỏi tông môn cho ta!”
Người khác thu đệ tử là để bồi dưỡng thiên tài, còn Sở Duyên… chỉ muốn dạy phế vật. Hắn xuyên không đến một thế giới tu tiên, trở thành tông chủ một môn phái nhỏ bé. Vì một vài nguyên nhân đặc biệt, hắn quyết tâm nhận toàn những kẻ bị cho là vô dụng, tư chất thấp kém, không ai thèm để mắt tới.
Kế hoạch của hắn rất đơn giản: dạy qua loa cho xong, chờ đệ tử bị đào thải, tông môn xuống dốc, bản thân thì an ổn sống qua ngày.
Nhưng vấn đề là — đệ tử hắn nhận về không biết vì sao, dưới sự “chỉ điểm tùy tiện” của hắn lại từng người từng người ngộ ra đại đạo, đột phá liên tục, nghiền ép thiên kiêu khắp nơi. Những kẻ bị hắn đá ra khỏi tông môn sau khi “tốt nghiệp” lại tự mình lập nên Thánh Địa, danh chấn đại lục.
“Tông chủ, không thể đá nữa! Đệ tử bị đá đi trước đó đều thành lập Thánh Địa, đá tiếp nữa thì Thánh Địa trên đại lục đều thành xuất thân từ tông môn chúng ta mất…”
Sở Duyên: “???”
Hắn thật sự chỉ muốn dạy phế vật mà thôi. Vì sao ai cũng thành tài?
Điểm hấp dẫn của truyện nằm ở mô típ hiểu lầm và “vô hình trang bức” cực mạnh. Trong mắt Sở Duyên, bản thân chỉ đang nói bừa vài câu cho có lệ. Nhưng trong mắt đệ tử và người ngoài, mỗi lời hắn nói đều ẩn chứa chân ý đại đạo, mỗi hành động đều là bố cục sâu xa. Càng muốn tránh nổi bật, hắn lại càng bị đẩy lên đỉnh cao danh vọng.
Nhịp truyện nhanh, tiết tấu hài hước, tình huống dở khóc dở cười liên tục. Bên dưới lớp vỏ giải trí là quá trình các đệ tử trưởng thành và tông môn dần dần trở thành thế lực đứng đầu đại lục — dù tông chủ của họ vẫn luôn hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nếu bạn thích tiên hiệp nhẹ nhàng, nhiều tình huống trớ trêu và nhân vật chính “không cố ý mà vẫn thành truyền thuyết”, thì đây là một lựa chọn cực kỳ giải trí.
Sở Duyên: “Đá! Đều đá ra khỏi tông môn cho ta!”
Người khác thu đệ tử là để bồi dưỡng thiên tài, còn Sở Duyên… chỉ muốn dạy phế vật. Hắn xuyên không đến một thế giới tu tiên, trở thành tông chủ một môn phái nhỏ bé. Vì một vài nguyên nhân đặc biệt, hắn quyết tâm nhận toàn những kẻ bị cho là vô dụng, tư chất thấp kém, không ai thèm để mắt tới.
Kế hoạch của hắn rất đơn giản: dạy qua loa cho xong, chờ đệ tử bị đào thải, tông môn xuống dốc, bản thân thì an ổn sống qua ngày.
Nhưng vấn đề là — đệ tử hắn nhận về không biết vì sao, dưới sự “chỉ điểm tùy tiện” của hắn lại từng người từng người ngộ ra đại đạo, đột phá liên tục, nghiền ép thiên kiêu khắp nơi. Những kẻ bị hắn đá ra khỏi tông môn sau khi “tốt nghiệp” lại tự mình lập nên Thánh Địa, danh chấn đại lục.
“Tông chủ, không thể đá nữa! Đệ tử bị đá đi trước đó đều thành lập Thánh Địa, đá tiếp nữa thì Thánh Địa trên đại lục đều thành xuất thân từ tông môn chúng ta mất…”
Sở Duyên: “???”
Hắn thật sự chỉ muốn dạy phế vật mà thôi. Vì sao ai cũng thành tài?
Điểm hấp dẫn của truyện nằm ở mô típ hiểu lầm và “vô hình trang bức” cực mạnh. Trong mắt Sở Duyên, bản thân chỉ đang nói bừa vài câu cho có lệ. Nhưng trong mắt đệ tử và người ngoài, mỗi lời hắn nói đều ẩn chứa chân ý đại đạo, mỗi hành động đều là bố cục sâu xa. Càng muốn tránh nổi bật, hắn lại càng bị đẩy lên đỉnh cao danh vọng.
Nhịp truyện nhanh, tiết tấu hài hước, tình huống dở khóc dở cười liên tục. Bên dưới lớp vỏ giải trí là quá trình các đệ tử trưởng thành và tông môn dần dần trở thành thế lực đứng đầu đại lục — dù tông chủ của họ vẫn luôn hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nếu bạn thích tiên hiệp nhẹ nhàng, nhiều tình huống trớ trêu và nhân vật chính “không cố ý mà vẫn thành truyền thuyết”, thì đây là một lựa chọn cực kỳ giải trí.